Actions

Work Header

Vĩnh Cửu Dừng Lại

Summary:

Còn chẳng phải là cho tên nhóc người ấy thứ nó muốn - mà là thứ nó tuyệt vọng cần để tồn tại.Và Muzan đã mặc kệ tất cả.

Khi Muzan nhận ra thay vì nhào nặn tù nhân của hắn theo ý muốn, hắn đã nghiền nát cậu.

Sequel của bản dịch Vĩnh Cửu Bất Tận (Timeless Eternity) - Tác giả GammaRays

Notes:

  • A translation of [Restricted Work] by (Log in to access.)

Dịch tag: hành hạ, giam giữ, hành hạ về mặt tinh thần, tẩy não, bỏ đói, thuần ngược, có nhắc đến hiếp dâm, vết thương nặng.

Lời tác giả:

"Đây là phần nối tiếp (rất ngắn) cho một cái fic tui sắp collab với bạn á??? Nên chắc là đây sắp thành sê ri ngắn rồi he??? Tui cũng không biết nữa =)))) VCBT (Vĩnh Cửu Bất Tận) đáng lẽ chỉ là cái oneshot ngược không plot nhưng mà não tui nó lại cứ nghĩ tới cái plot này nên ờ thì thôi thêm cái nữa nha bà con. (ê nhưng mà thiệt luôn thấy kỳ sao á, kiểu 2.3k word chắc là cái fic ngắn nhất tui từng đăng luôn, thấy tệ ghê á).

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Kibutsuji Muzan không bao giờ phạm sai lầm.

 

Là sinh vật hoàn mỹ trên tất cả, điều đó với hắn chỉ đơn giản là bất khả thi.

 

Vậy mà cái đống vô tri bất dịch dưới chân hắn, thứ từng là một người biết đi biết động nay lại trở thành cái gai trong mắt hắn. Thầm chứng minh rằng hắn đã sai. Hắn muốn giết nó. Không phải chỉ bằng một cái búng tay, mà phải bằng chính đôi tay của nhân dạng này. Siết cổ nó. Thích chí tận hưởng việc nhìn sự sống từ từ bị rút khỏi thân ảnh đó.

 

Nhưng hắn lại không thể làm thế. Vì làm vậy sẽ cho Tanjiro chính xác thứ thằng nhãi đó muốn. Hay thứ nó vẫn hằng muốn khi vẫn còn có thể nói được. Giờ nó không còn nói nữa. Từ lâu rồi. Muzan tự hỏi liệu trong tình trạng này nó thậm chí có biết được nó muốn cái gì không. Có ý thức được là bản thân tồn tại không. Cái nhìn vô tri và trống rỗng trong đôi mắt một thời tràn đầy sức sống của nó lại cho hắn biết điều ngược lại. Thêm nữa, Muzan không thể kết luận rằng khả năng kháng mặt trời mà máu Tanjiro đã cho hắn sẽ kéo dài vĩnh viễn; vẫn có khả năng hắn sẽ phải tiếp tục uống máu để vẫn có thể ra ngoài vào ban ngày - nên hắn cũng cần phải suy tính đến việc để tên thợ săn quỷ này có hậu duệ. Thằng nhóc đấy sẽ không sống mãi mãi, và huyết thống của nó cần phải được duy trì. Thật uổng phí biết bao khi đứa Kamado duy nhất còn lại đã chết rồi; một đứa trẻ sinh ra từ hai anh em có cùng huyết thống hơi thở mặt trời là thứ hắn cần nhất.

 

Cứ giữ mãi suy nghĩ đó cũng chẳng ích được gì. Hiện tại, hắn cần giữ kiểm soát bản thân và giữ tên tù nhân duy nhất đó còn sống trước khi mang thêm một tên khác vào - điều mà đang dần dần trở nên khó khăn hơn.

 

Hắn chán ghét nó. Liên tục mơ tưởng về cái chết của nó.

 

Tất cả chỉ vì nó là minh chứng vẫn còn thở rằng hắn đã thất bại. Sự nhắc nhở đó khiến hắn ngứa tay gai mắt. Nhưng dù hắn có cố lừa dối bản thân đến thế nào đi nữa - rằng đây là kết cục mà hắn đã muốn, thì hắn biết đó cũng không phải sự thật. Hắn đã muốn một con cún vâng lời, một món đồ chơi hoàn hảo, mua vui cho hắn chỉ bằng cách tự làm nhục bản thân; bằng cách hạ bậc chính mình xuống đáy vực. Sau khi đã thề sẽ giết hắn, sẽ đánh bại hắn, sẽ không bao giờ luồn cúi trước hắn. Hắn muốn thằng nhãi đó kinh sợ; nức nở khóc lóc van xin, quỳ rạp và liếm sạch giày hắn nếu hắn muốn. Hắn muốn nó hoàn toàn phụ thuộc vào hắn và tan nát vụn vỡ. Run rẩy phục tùng. Nhưng để có được điều đó, hắn phải cần nó còn tri giá c trước đã. Khiếp sợ, nhưng ý thức được - hay đúng hơn là ai - nguồn căn nỗi sợ của nó. Và tên quỷ đấy đã gần như đạt được điều đó - hắn đã có được cơ hội hoàn hảo nhất.

 

Nhưng rồi hắn lại uổng phí nó. Kibutsuji Muzan không bao giờ phạm sai lầm, nhưng thằng nhãi Kamado lại là ngoại lệ duy nhất của hắn. 

 

Có lẽ hắn đã đánh giá quá cao khả năng phục hồi của tên đó. Đây là thằng nhóc đầy nhiệt huyết đã cho hắn ấn tượng rằng nó sẽ sống sót qua bất cứ chuyện gì. Nó rất mạnh mẽ - nhưng mạnh mẽ như một con người. Đó là, khi kể đến tất cả ý định và mục đích hắn muốn, thì thằng nhãi đó vẫn yếu ớt đến thảm hại. Có lẽ Muzan đã bỏ qua điều đó. Có lẽ hắn đã quá tin rằng thứ bạo lực bất nhân bất nhẫn của hắn sẽ bẻ quặp nó theo bất cứ chiều nào hắn muốn. Nhưng hắn đã sai. Kinh tởm thay, hắn nhận ra mình cư xử như một đứa nhóc chơi đồ chơi thô bạo đến mức làm gãy nó. Như một thợ điêu khắc - một thợ điêu khắc thiếu kinh nghiệm - thay vì đục dũa tác phẩm như ý thích, thì lại đục quá mạnh và làm vỡ phiến đá mong manh dễ vỡ ra thành nhiều mảnh.

 

Và có lẽ như một thợ điêu khắc, lẽ ra hắn đã nên phải chậm rãi từ từ - gọt dũa nó đi từng chút một. Xen kẽ những hồi chà xát giấy nhám thô bạo với chùi nhẹ bằng vải mềm để lau đi cát bụi và đánh bóng tác phẩm. Dùng lực và sức cương, nhưng đồng thời cũng - và giúp nó - có phần nhu để thở. Khiến nó dựa dẫm. Xen kẽ những pha hành hạ tàn nhẫn với những mẫu vụn của lòng từ bi. Những đòn roi và bầm tím với lẻ tẻ cái chạm yêu thương. Khiến tâm trí nó chia làm hai nửa, khiến nó hoàn toàn trần trụi - bối rối và bất lực. Còn chẳng phải là cho tên nhóc người ấy thứ nó muốn - mà là thứ nó tuyệt vọng cần để tồn tại. Và Muzan đã mặc kệ tất cả.

 

Mỗi lần tên nhóc - và sau này là tên đàn ông đó - khóc lóc trong bóng tối, thừa biết hắn đang ở đó và dõi nhìn, cơ thể hòa làm một với bóng tối, đã là cơ hội vàng cho hắn để an ủi và gọt dần đi sự tỉnh táo của nó. Để làm kẻ bạo ngược và người chăm sóc của nó. Nhất là khi Tanjiro dần không còn gọi tên đứa em gái, hay bạn của nó nữa, mà thay bằng cái tên của kẻ hành hạ mình. Nhưng than ôi, vào chính lúc đó, Muzan lại chẳng nhận ra tầm quan trọng của cái cử chỉ tưởng chừng không đáng quan tâm đó với một con người. Hắn đã nên để tên yếu ớt đó khóc lóc trong ngực mình vài lần. Hắn đã nên thưởng nó lần này rồi lần khác mỗi khi nó phục tùng - huấn luyện nó trở thành con chó như hắn muốn. Hắn đã nên vòng tay quanh người tên đó, ghim ngón tay vào một vết thương đang khép miệng, và bảo nó rằng nó chẳng là cái thá gì cả trong khi đút cho nó một cốc trà ấm. Hắn đã nên đánh đập và xâm hại nó như hắn thường làm cho đến khi từng cái lỗ trên người nó chảy máu, rồi dịu dàng chăm sóc vết thương của nó vào ngày tiếp theo.

 

Đã nên, đã nên, đã nên. Có quá nhiều thứ mà hắn đã nên làm khác đi.

 

Nhưng khi Muzan nhận ra hướng đi bạo lực liên hoàn của hắn không khả thi, thì điều đó - là điềm báo - cho rằng có lẽ đã quá muộn. Sau khoảng hai hay ba năm gì đó - với tên quỷ, thời gian chẳng hề quan trọng - sau khi Tanjiro bị bắt thì phần nào trong tên nhóc đó bắt đầu vỡ đi và khao khát thứ thảm hại và vô nghĩa và nhân tính, như một nụ hôn. Và rồi, chẳng lâu sau đó, khi Muzan thấy nó lên đỉnh lần đầu tiên - dù hắn chẳng hề chạm vào, mà chỉ đơn thuần ôm, chẳng quan tâm việc thân xác của nó đang bị xé làm hai bởi của chính Muzan. Hắn đã khiến nó thỏa mãn trong cả hai lần chỉ vì tò mò.

 

Nhưng, rồi, cái gì đó trong tên nhóc người đấy bắt đầu khác đi; nó bắt đầu rụt lại. Đình trệ. Biến mất . Nó bắt đầu van xin ít hơn, chấp nhận sự hành hạ với không chút kháng cự nào, chỉ che mặt lại theo bản năng với những đòn đánh tệ nhất. Nhưng rồi nó cũng chẳng làm thế nữa. Rồi cả việc khóc. Nó cử động ít hơn, đôi khi đến mức nằm luôn trong chất thải của mình. Nó ăn ít lại, và uống ít lại - dẫu cho có để cốc nước hay mẩu đồ ăn ngay trước mặt. Khi Muzan nhấc nó lên từ trên sàn và để nó ngồi dựa vào mình, như đỡ một đứa trẻ bại liệt, nó cũng chẳng nhai đồ ăn hắn bỏ vào miệng. Cách duy nhất để có thể thành công bỏ thứ gì đó vào cái dạ dày rỗng của nó là đổ chất lỏng thẳng vào họng khiến Tanjiro phải nuốt theo phản xạ để không bị sặc. Nhưng không thể cứ thế này mãi được - tên quỷ còn cả một đế chế phải xây dựng lại sau đòn tấn công nặng nề của sát quỷ đoàn vào những thuộc hạ trung thành nhất; hắn không thể dành phần lớn thời gian làm vú em cho tên tù nhân bất toại này được. Nhưng dù vậy, hắn có cố dành vài lúc để quan sát tên đấy từ trong bóng tối, cố gắng nghĩ ra liệu, và nếu có, thì làm sao tại sao mọi chuyện lại đi sai như vậy. Tại sao đôi mắt của tên người ấy dường như không thấy gì. Tại sao tên quỷ lại không thể gợi cho nó một sự phản ứng nào với bất cứ kiểu hành hạ của hắn. Từ lâu nay, khi Muzan phát hiện thứ Tanjiro ghét nhất là bị động chạm khi không muốn, hắn đã cố bóc lột nỗi sợ đó hết mức có thể. Lúc nào cũng làm nó gào thét và khóc lóc và van xin. Bây giờ, ngay cả điều đó cũng không còn hiệu nghiệm nữa. Cứ như đang thúc vào một cái xác. Một cái xác mà đôi khi đôi mắt vẫn sẽ rơi lệ, nhưng với vẻ trống rỗng trên mặt. Một cái xác mà đôi khi vẫn sẽ giật nảy hay run rẩy hay đôi môi run run trong cái lạnh - nhưng chỉ thế thôi. Bản năng. Phản xạ. Không phải phản ứng có ý thức.

 

Nó trở thành một cái vỏ rỗng biết thở, nhưng không biết sống.

 

Hết cách, một ngày nọ hắn đành phải mang nó ra ngoài lần đầu tiên trong nhiều năm. Hắn đặt thân thể trần trụi và mong manh của nó nằm lên cỏ rồi tự lùi lại vài bước phía sau dưới bóng cây phủ lốm đốm lên nền đất, cảnh giác về phản ứng cơ thể của chính mình - mặt trời không còn có thể tiêu diệt hắn được nữa, nhưng lại khiến hắn yếu đi. Đó là lý do tiên quyết để hắn giữ tên người này ở gần mình. Tên người, mà hắn đang chăm chú nhìn.

 

Ngày đó, hắn thật sự không biết mình đã mong chờ điều gì ở đó. Hắn nghĩ nó sẽ đột nhiên đứng dậy và đi sao? Thật nực cười. Thân thể nó vẫn tuyệt nhiên bất động. Nhưng nếu Muzan là con người, mắt hắn chắc đã bỏ lỡ giây phút môi Tanjiro chuyển động và hé mở một li, như thể tên ấy đang cố hít ánh nắng mặt trời vào trong phổi. Hay những hàng nước mắt rỉ ra từ trong khóe của đôi mắt không chớp, và không nhìn thẳng của nó. Tên quỷ đã có thể đứng nhìn và đợi thêm chút nữa, nhưng rồi hắn nhận ra sinh vật thảm hại ấy thực chất đang nhìn thẳng vào mặt trời. Điên tiết, hắn chộp lấy mặt nó và quay về phía hắn - sẽ không ít gì nếu nó tự làm mù mắt bản thân; ai biết được, có khi mắt của nó có thể hữu dụng cho hắn thì sao. Đôi mắt này, trong chỉ một lần duy nhất, đã tan sương dẫu chỉ đôi chút. Đôi mắt này, mở to và ngấn đầy nước mắt và sự cầu xin dẫu khuôn mặt vẫn vô hồn. Và mùi hương - mùi hương của cảm xúc đã toát ra từ nó lần đầu tiên trong nhiều năm; khiến tên quỷ ngạc nhiên. Thứ mùi tinh khiết nồng nàn hôi thối, nhưng lại hiếm hoi sảng khoái đến lạ. 

 

Vào giây phút đó, Muzan biết phần hồn của kẻ loài người kia vẫn còn bên trong, nhưng bị chôn sâu và quên lãng bởi chính bản thân Tanjiro.

 

Hắn mang nó ra ngoài thêm nhiều dịp hơn, cố gắng lôi phần hồn đó ra trở lại. Như thể mặt trời sẽ làm tan chảy những lớp bảo vệ Tanjiro đã bọc xung quanh nó. Nhưng lại không thể. 

Thân xác nó vẫn im lim, đôi mắt vĩnh viễn trống hoác.

 

Tên quỷ không thể sửa chữa nó. Hắn biết điều đó, khi hắn đứng trên người nó, một lần nữa là đống hỗn lộn giữa da và xương trong bóng tối của phòng giam, những con ruồi có lẽ đã bám theo nó từ bên ngoài đang vo ve và bò lên những vết thương chẳng thể khép miệng nữa. Tanjiro đang đứng trên bờ vực của cái chết - sẽ chẳng lâu trước khi trái tim yếu ớt của nó ngừng đập. Sẽ chẳng lâu trước khi Muzan mất đi nguồn máu ít nhất cũng đã giúp hắn đi lại trong ánh mặt trời.

 

Một trong những lựa chọn của hắn lúc đó là giết thằng nhóc đấy ngay và luôn. Vì cay cú. Để thỏa mãn vì đã không để nó vuột khỏi tay mình, mà đã bị kết liễu bởi chính hắn. Một lựa chọn tệ hại, chắc chắn rồi. Hắn đã có thể cho nó uống máu mình để có khả năng hồi phục tạm thời - nhưng đó lại là một canh bạc. Cơ thể của tên đấy đã quá cận kề việc rã nát rồi - đến ngay cả một giọt cũng có thể là quá sức và giết nó. Thêm nữa là sẽ tiềm tàng nguy hiểm làm nhiễm bẩn máu Tanjiro bằng máu hắn, hủy đi những chức năng tên quỷ mong muốn, dù tên người đấy có sống sót đi chăng nữa. Chưa kể nếu nó cứ ở trong tình trạng này, thì chẳng mất bao lâu để nó lại tự bỏ đói bản thân - và thắn thắn thì, đó là điều tên quỷ muốn phải giải quyết. Tình trạng bất toại này cứ đè nặng lên sự kiên nhẫn của hắn; như một ngón tay buộc tội, chỉ về sự thất bại của hắn. Dẫu cho Kibutsuji Muzan không bao giờ phạm sai lầm. 

 

Nhưng có một thứ khác hắn có thể thử.

 

Hắn biết có cách để chữa lành nó, hắn không biết đó là gì. Nhưng sẽ có những người biết. 

 

Những tên đồng đội ngày trước của Tanjiro trong sát quỷ đoàn. Nhất là hai tên bạn ồn ào từng chiến đấu bên cạnh nó. Bởi vì chúng đều có kỹ năng cấp cao, Muzan đã cho những con quỷ tin cậy của mình thường xuyên theo dõi bọn chúng. Hắn biết chúng còn sống. Và hắn biết rằng, với tất cả sự đa cảm thảm hại của chúng, chúng sẽ bỏ hết mọi thứ và đuổi theo giúp đỡ nếu người bọn đã biệt tích từ lâu đột nhiên trở về. Đó cũng là một lựa chọn. Hắn chỉ cần phải trả tên này về cho chúng sửa chửa, rồi thu chiến lợi phẩm về khi nó đã sẵn sàng. Nếu những tên thợ săn quỷ ấy làm tốt, hắn sẽ trả công bằng cách để chút sống thêm ít lâu.

 

Hắn sẽ cẩn thận với tên dùng hơi thở mặt trời này trong lần tiếp theo. Mở lại những vết thương cũ, nhưng theo một cách thật chậm rãi từ từ. Hình ảnh gương mặt của Tanjiro, một lần nữa kinh sợ và cảnh giác được rằng chuyện gì đang tới - chỉ ý nghĩ đó thôi đã khiến Muzan run lên vì thỏa mãn tại nơi hắn đang đứng.

 

Sẽ một một thời gian dài; có lẽ là nhiều năm để hoàn tác nhiều năm địa ngục mà hắn đã dành cho tên đó - hắn biết điều đó chứ. Nhưng hắn chẳng phải vội. Hắn đã dành hàng thế kỷ trong bóng tối - nên giờ một thập kỷ cũng chẳng bỏ là bao. Vả lại, ượng máu dự trữ của Tanjiro hắn giữ ở một nơi chỉ mình hắn biết cũng sẽ giúp hắn duy trì khả năng kháng mặt trời cho đến một lúc nào đó.

 

Đây thật sự là lựa chọn tốt nhất.

 

Và khi đã quyết xong, hắn huých và nâng cằm của Tanjiro lên bằng mũi giày. Chẳng có một cái chớp mắt phản ứng. Đúng như hắn nghĩ. 

 

“Cười lên đi, tên người kia. Ngươi được về nhà rồi.”







Notes:

Lời tác giả:

"Tumblr của tui là @ gammafish, tui sẽ vui lắm nếu bạn ghé qua chào tui đó ^^"

Lời người dịch:

"Ghé qua nhớ nói tiếng Anh nha quí dzị từng nói tiếng Việt nhe!!! Ai muốn chào tác giả hay còm men thì cứ còm men bên dưới tui sẽ trans sang tiếng Anh cho. Mn đọc xong còm men cho tác giả vui nhe fic viết hay quá trời luôn hichic. ;;;;v;;;;"

Series this work belongs to: