Work Text:
Hôm nay Sho có chuyến bay về Nhật Bản.
Khi nhận được tin đó, Ako không khỏi có chút bồn chồn. Đã được một thời gian dài kể từ lần cuối họ gặp nhau rồi, vốn dĩ cả hai vẫn luôn giữ liên lạc vì họ đã rất thân thiết từ khi còn bé, nhưng vì lý do nào đó mà gần đây Ako không còn kết nối được với Sho nữa. Em trộm nghĩ, hẳn "xa mặt thì cách lòng", nên bọn họ cũng cứ như vậy mà xa nhau, dần dần sẽ trở thành những người lạ từng quen.
Dẫu đã biết trước rằng sẽ có ngày này, thế nhưng nàng tiểu thuyết gia Oozora không khỏi cảm thấy chạnh lòng.
Chẳng ngờ được rằng sau bao tháng ngày im lặng, chuyện cậu về nước lại do chính Sho chủ động báo tin cho em bằng một bức thư tay. Trong đó cậu ấy bảo em hãy chờ cậu ấy, và em chỉ cần chờ thôi, cậu sẽ là người đón em.
"Nhưng mình phải chờ ở đâu mới được đây? Cậu ấy chẳng ghi rõ địa điểm gì cả..."
Ako ngồi trên sofa nhà mình - ngôi nhà riêng em đã mua được sau năm năm viết lách và làm nghề tay trái, chầm chậm vân vê phong thư trên tay, khẽ thở dài.
- Không nghĩ làm thế này thực sự có thể gặp được cậu.
Bỗng có tiếng từ bên trên vọng xuống đỉnh đầu kéo Ako khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ, em ngẩng mặt, đôi đồng tử màu hồng khói chạm phải đôi mắt màu biển đang có chút lay động - đôi mắt phản chiếu rõ mồn một bóng hình của em.
- Sho?!
Là Sho thật sao? Cậu ấy thực sự đang đứng đằng sau chiếc ghế sofa của em - ở gần ngay vị trí mà em đang an tọa?
- Ừ, tớ đây.
Người thợ săn ma gật đầu, dịu dàng xác nhận cùng nữ tiểu thuyết gia rằng mình đúng là người em nhắc tới.
Sho đã cao hơn rất nhiều, mái tóc hoe vàng được cắt tỉa gọn gàng, đôi mắt xanh lơ ánh lên từng tia kiên định, gương mặt cũng góc cạnh hơn, toát lên rõ mồn một cái vẻ trưởng thành của đàn ông Tây phương, ngoại hình của Sho vốn đã có nét từ bé, thành ra chàng bạn mình trổ mã như vậy Ako cũng chẳng lấy làm bất ngờ.
Điều bất ngờ ở đây là, cậu ấy vào nhà từ khi nào, và bằng cách nào mới được?!
- Lần sau có muốn gửi tặng quà sinh nhật cho người khác thì phải kiểm tra quà cho thật kỹ, đừng có mà bỏ lẫn chìa khóa nhà mình vào trong nữa đấy.
Như đọc được sự bất ngờ của em, Sho giơ lên chùm chìa khóa màu bạc khiến chúng va vào nhau từng tiếng leng keng, đồng thời não Ako cũng từ đó khai mở ký ức của mấy năm về trước.
Em nhớ ra thời gian đó rồi, lúc ấy Ako đã phải chạy ngược chạy xuôi tìm chìa khóa, rồi phải thuê thợ bẻ và đúc khóa lại từ đầu khi được biết Sho đã giữ chúng nữa... Đểnh đoảng quá đi.
- Thế trả tớ-
- Tớ sẽ không đưa thứ này cho cậu đâu, tìm em trai Bunta của cậu mà lấy.
Ako vừa đứng lên, toan với tay lấy lại vật dụng của mình thì Sho bỗng cuộn gọn đống chìa khóa trong lòng bàn tay, chất giọng cậu trầm đi hẳn, và cậu đang nhìn em với một ánh mắt... có chút tức giận?
- Sho...?
- Lẽ ra cậu không nên làm tiểu thuyết gia kinh dị. - Sho buông thõng tay và nhìn thẳng vào mắt em. - Kể cả có tiếp tục viết lách, thì tư liệu không phải cứ hỏi tớ là được rồi sao? Hà cớ gì lại nhọc công đi đây đi đó cho nguy hiểm? Cứng đầu quá có ngày chết mất xác đấy!
Ơ, sao tự nhiên lại mắng em rồi?
- Nguôi giận đi mà. - Dù chưa tỏ tường chuyện gì đã xảy ra, nhưng trước mắt phải làm nguội cái đầu của chàng săn ma này đã. - Dạo này tớ cũng ở ngoan trong nhà do thấy không khỏe đó thôi, cậu đừng lo quá.
Ako cười cười trấn an người đang nhăn hết cả mặt lên vì xót xa cho em, em hiểu ý cậu rồi, đúng là em cũng có chơi trội tự đi tìm tư liệu viết lách thật, nhưng hậu quả đâu thể kinh khủng tới mức như cậu nói chứ, lá gan em đó giờ vốn đã quá nhỏ để dám mạo hiểm bất cứ cái gì rồi.
Sau khi nghe xong lời em nói, rõ ràng vẻ mặt Sho như đang muốn ngỏ thêm với em điều chi nữa, nhưng cậu chỉ đứng lặng người đi, nhìn chằm chằm em một lúc thật lâu.
- Hết thời gian rồi, giờ tớ đi nói chuyện với Bunta, nếu còn ở đây thêm nữa sẽ không kham nổi tội xâm nhập trái phép mất.
- Đợi-
Trước khi em kịp trở tay, cậu đã bỏ đi luôn một mạch.
------
"Hiền quá hóa khờ", câu này đích thị là để miêu tả nữ tiểu thuyết gia Oozora.
Nếu là người bình thường, khi thấy bạn mình bỏ đi như vậy tất sẽ nhanh chân đuổi theo và giữ bạn lại, hỏi han cho ra lẽ mới thôi. Nhưng đây là Oozora Ako, em vốn có tính cam chịu từ bé nên lúc nào cũng bỏ mặc bản thân ấm ức, cái kiểu tính cách tai hại này bị Reiko giáo huấn mãi cũng không dổi dời một li.
Ako thất thểu, mang tâm thế đầy hoang mang vì chàng bạn ngoại quốc tìm đến tiệm trà của Reiko - nơi em và cô bạn Sakuma của mình thường không hẹn mà hay tâm sự cùng nhau mỗi khi bí bách, tuy quán xá là do Reiko làm chủ nhưng cô ấy đã thuê quản lý để quản thúc chi nhánh này, vì Reiko không chỉ điều hành mỗi tiệm trà hiện tại mà còn những cửa hàng bánh ngọt và điểm tâm ở nơi khác nữa.
Dù sao cũng thật may là Reiko rất thường xuyên ghé vào nơi đây.
- Reiko này, Sho về nước rồi, hôm nay tớ đã gặp Sho đấy.
Em ngồi đối diện cô bạn tóc đen, chán nản nằm gục xuống bàn, nói chuyện bằng một chất giọng không thể nào thê thảm hơn.
- ...
- Ồ phải rồi, cậu ấy có ghé sang chỗ cậu không?
- ...
- Reiko?
Từ lúc gặp mặt cô bạn Sakuma tới giờ Ako và cô ấy chẳng đối đáp được bao nhiêu câu cả, chủ yếu là một mình Ako độc thoại thôi.
Ako gãi gãi má, nếu như em suy đoán đúng thì hình như Reiko và Sho đã gặp mặt, rồi cũng có "cãi nhau" như em và cậu hồi sáng nay? Nàng tiểu thuyết gia thở dài, cố gắng nặn óc xem mình nên nói gì cho phù hợp với hoàn cảnh.
- Reiko này-
- Cứ nghĩ đến cậu ta lại phát bực.
Reiko không kiêng nể điều gì mà đập bàn đứng dậy.
Chưa hỏi han được một chữ thì hành động của Reiko đã khiến Ako nuốt ngược cả câu nói vào trong, nhất thời quên luôn mình vừa định nói cái gì.
Lại quay về với Reiko, cô gái họ Sakuma không hề nhìn lấy bạn mình một cái, chỉ lạnh lùng quẩy túi xách lên vai, xoay người bước đi một mạch, bỏ lại Ako ngồi im thin thít do sự việc bất ngờ vừa nãy.
Buổi sáng là Sho giận, buổi trưa thì Reiko giận, có phải hôm nay Ako mở mắt sai cách rồi không?
------
Dù cực kỳ, cực kỳ bối rối vì cả Sho lẫn Reiko đều không thèm nói chuyện với mình, nhưng Ako chẳng biết nên làm gì suốt cả buổi chiều hôm đấy, phải đến khi Sho lại gọi em đến gặp cậu ở ga tàu tốc hành, em mới lóc cóc chạy ra theo lời mời của chàng săn ma.
- Cậu giận tớ à?
Đó là câu hỏi đầu tiên Ako đặt ra ngay khi họ gặp lại nhau, không phải lời hỏi thăm sức khoẻ bù cho buổi sáng chẳng nói được gì, mà là câu hỏi em đã luôn canh cánh trong mình một thời gian rất dài.
Trước là cắt đứt liên lạc, sau là "nổi đoá" với em tại nhà riêng, nếu không phải giận thì còn là gì nữa?
Sho không trả lời em ngay, phải sau khi bốn mắt nhìn nhau được một lúc, cậu mới chầm chậm lắc đầu.
- Không giận nổi.
- Ý cậu là...?
Ako chưa hết ngơ ngác vì đáp án không đầu không đuôi, đã bị cậu đưa đến một chủ đề khác không ăn nhập gì điều em đang nói đến.
- Chuyến này tớ về Nhật không phải để thăm hỏi ai hết, mà là vì công việc. - Sho thọc tay trái vào túi áo khoác, tay còn lại đặt trên chiếc tay nắm vali, từ tốn giải thích. - Chỉ là tiện đường nên ghé qua đây gặp cậu và Reiko một chút, chắc cậu cũng biết tớ đã đi gặp Reiko?
- Ừ, mà dường như tâm trạng của cậu ấy có hơi không được tốt.
Ako gật đầu, tuy em vẫn còn một bụng thắc mắc về sự ghé thăm và những hành động lạ thường của Sho, nhưng cậu không có vẻ gì là muốn giúp em làm rõ nghi vấn, nên em cũng sẽ không ép uổng cậu.
- Là do tớ, tớ sẽ xin lỗi Reiko sau khi trở về.
- Hai người đã xảy ra xích mích hả?
- Cậu nói thế cũng không sai. - Sho gật gù. - Tớ đã cho Reiko biết công việc của mình sắp tới và bị cậu ấy cản lại.
Tim Ako bỗng nhói lên một cái, bình thường những việc như vậy Sho sẽ tiết lộ để em biết đầu tiên, nhưng lần này cậu lại nhủ nó cùng với Reiko trước.
Cảm giác có chút không quen... cơ mà đây không phải lúc để em tị nạnh với bạn mình.
- Công việc đó là gì thế? Tớ đoán là phải nguy hiểm lắm nên cậu mới bị Reiko phản đối.
- Tớ phải ghé Au [1] để nhận xác của một người bạn, cái cậu Sakuma ấy nghe xong đâm lo hão nên mới nổi nóng như vậy thôi.
Dù chàng thợ săn ma đáp rất trơn tru, Ako vẫn cảm thấy câu nói kia hình như có ẩn tình. Nếu mọi việc chỉ đơn giản giống Sho đã nêu ra, thì Reiko việc gì phải tức anh ách như em chứng kiến ban trưa?
"Nhận xác" ở đây là xác nhận xem thi thể có đúng là bạn mình không và đưa họ về, nhưng trước hết thì đó vốn là việc của người thân người mất, trừ trường hợp đặc biệt mới đến lượt bạn bè. Và nó bị lấn cấn ở chỗ, Sho đã sống và hoạt động ở nước ngoài cả bốn, năm năm nay không hề về Nhật Bản, quá lắm cũng toàn liên lạc với cố nhân bằng mạng xã hội, làm sao đủ uy tín để được gọi về nhận xác?
Trừ khi, đúng là cũng "nhận xác", nhưng mà là "tìm xác và nhận xác" - một trong số những công việc cực kỳ nguy hiểm đối với một thợ săn ma, bởi từ trước đến nay chưa từng có thợ săn ma nào nhận loại nhiệm vụ này mà trở về toàn mạng cả.
- Này, nếu cậu đang định "tìm xác" thì cho tớ can đi nhé.
Hồi sáng còn mắng em "làm liều", bây giờ lại tự đâm đầu đi "làm liều" như thế, Reiko có cáu kỉnh cũng chẳng phải điều chi oan uổng.
Ừm, cũng có thể cậu chàng đang nói dối vì nghĩ em hay khéo lo nữa, dù nó bị tác dụng ngược.
- Không cần suy diễn nhiều quá như thế đâu, cô nàng tiểu thuyết gia à.
Chàng thợ săn ma nói rất điềm nhiên, như thể người mà em đang chuyện trò cùng chẳng can hệ đến mình.
Ako lúc này thực sự rất muốn đánh người.
- Nói thật với tớ hoặc là tớ sẽ đẩy cậu xuống đường tàu này?
Nhìn cô gái tóc hồng sừng sỏ kéo tay áo mình và chỉ xuống đường ray, Sho không khỏi bật cười, đưa tay lên vò mái tóc mà Ako đã quyết tâm quanh năm cắt ngắn.
- Cậu không dám đâu. - Thợ săn ma nhẹ nhàng cất tiếng. - Nhưng làm ơn, nếu không ủng hộ thì chí ít cũng đừng cản tớ, nhiệm vụ lần này rất quan trọng với tớ, Anko. [2]
Đã bao nhiêu lâu em không được nghe cậu gọi tên như thế rồi?
Lần đầu tiên trong suốt một ngày hôm nay, cũng là lần đầu sau một khoảng thời gian dài mất liên lạc, Sho cuối cùng đã gọi tên em, chỉ tiếc nó không mang âm điệu vui vẻ, mà là tông giọng khẩn khoản đến nao lòng.
- Có phải nó quan trọng vì số tiền giải thưởng quá khổng lồ không?
Cơ mà em không thể đồng ý với cậu nếu đây là một loại uỷ thác nhiều tiền chết tiệt nào đó mà người ta đã giao cho chàng săn ma làm, hệt những nhiệm vụ trời ơi đất hỡi ngày trước, Ako thật sự muốn khuyên ngăn Sho đến cùng.
- Không phải vì tiền, mà là vì người tớ cần tìm.
- Người cậu cần tìm thực sự là ai?
Câu hỏi nghe dư thừa, nhưng thực chất lại rất đúng trọng tâm, bởi vì Ako quá rõ với tính cách của Sho, cậu ấy đã kiên quyết đến mức này thì người kia không chỉ đơn thuần là "bạn".
- Tự vấn lòng mình đi, cậu sẽ biết câu trả lời.
Và em bị chưng hửng bởi lời nói của Sho.
- Nếu không tìm được đáp án ngay tại đây thì không được... ngăn tớ đâu đấy.
Không công bằng! Mọi thứ cứ mù mờ như vậy, làm sao em có thể giải mã nổi bây giờ?
- Tàu tới rồi, tớ đi nhé.
Biết em nắm chắc phần thua, thợ săn ma cũng chẳng kiêng nể đợi chờ, Sho vẫy tay với em và xoay người bước đi về phía đoàn tàu.
Bóng đen của chiếc hiên đổ dài lên tấm lưng cao và rộng của Sho, hình ảnh đó qua đôi mắt Ako, lại trông như bóng tối đang chực nuốt chửng lấy người con trai mà em thương mến.
Cái bóng tối của tương lai, của cái chết, của người ra đi và không hề trở lại.
Giống hệt người chú của em năm đó.[3]
Ako chớp mắt, đưa tay định níu lấy gấu áo Sho, thế mà chỉ trong một khắc ngắn ngủi liền buông thõng, vì em không có lý do, cũng chẳng có tư cách gì để giữ chân cậu lại.
Ừ, làm gì có tư cách...
"Người cậu cần tìm thực sự là ai?"
"Tự vấn lòng mình đi, cậu sẽ biết câu trả lời."
...?
Ako ôm đầu, cố gắng định thần lại bộ não đang không ngừng tái hiện những cuộc trò chuyện em đã đi qua trong ngày hôm nay.
"Này, nếu cậu đang định "tìm xác" thì cho tớ can đi nhé."
"Không cần suy diễn nhiều quá như thế đâu, cô nàng tiểu thuyết gia à."
"Tớ đã cho Reiko biết công việc của mình sắp tới và bị cậu ấy cản lại."
"Cứ nghĩ đến cậu ta lại phát bực."
"Không nghĩ làm thế này thực sự có thể gặp được cậu."
"Tớ sẽ không đưa thứ này cho cậu đâu, tìm em trai Bunta của cậu mà lấy."
"Cứng đầu quá có ngày chết mất xác đấy!"
- Sho!
Em kêu lên, thanh âm thoát ra khỏi cuống họng có phần run rẩy.
- Cậu không tìm người đó cho cậu, mà cậu đang tìm người đó cho tớ phải không?
Không có động tĩnh đáp lại từ chàng thợ săn ma. Mà ai quan tâm cậu ta sẽ nói gì hay làm gì chứ! Lúc này em hoàn toàn mất khả năng ngăn cấm được cậu ta rồi.
Ako vuốt ngực, dừng lại vài giây, chừng cho cơn xúc động vơi đi, em tiếp tục nói với theo chàng thanh niên tóc vàng.
- Người đó...
Tâm tư ứ đọng trong huyết quản, từng sợi dây thần kinh em đồng loạt rung lên, cổ vũ em phải nói ra suy nghĩ của mình, vì nếu không phải lúc này, thì không còn lúc nào khác để em bày tỏ được nữa.
- Người đó thích cậu!
Và bóng lưng chàng trai ngoại quốc khẽ khựng lại.
- Anko.
Sau vài phút chờ đợi, thứ Ako nhận được chỉ có chất giọng trầm khàn của Sho, tuy thanh âm đã bị trộn lẫn cùng tiếng người qua kẻ lại hỗn tạp, em vẫn nghe ra được cậu đang thốt lên cái tên của mình.
- Lần trở về sau nhiệm vụ này, tớ sẽ cho cậu câu trả lời.
Hệt như cách mà cậu đã bỏ đi khỏi Ako ban sáng, Sho không hề quay lại nhìn em.
------
"Ngày 9 tháng 4 vừa qua, người dân địa phương vùng Au đã phát hiện ra hai thi thể bị chôn vùi dưới chân núi sau một ngôi trường tiểu học. Hiện cảnh sát địa phương đã vào cuộc, theo thông tin ghi nhận được, dựa vào giấy tờ tuỳ thân ta có thể xác định danh tính của hai thi thể là—"
Phụp!
Reiko tắt đi tin tức đang còn phát dang dở trên màn hình TV, cô nâng tờ báo mới trên tay lên và cuộn lại, khẽ cụp mắt rồi thở nhẹ ra một hơi ngắn.
- Một lũ ngốc...
Đoạn dứt khoát quăng tờ báo ấy vào lò sưởi đang hừng hực lửa ở bên cạnh.
Ngọn lửa gặm nhấm lấy từng manh giấy mỏng, khiến chúng từng chút một hoá tro tàn.
Giữa tiếng kêu lách tách và ánh lửa bập bùng dữ dội đó, lại hiện lên hình ảnh một người con trai với đôi mắt nhắm nghiền, tay ôm khư khư lấy bộ xương bên cạnh như thể đó là báu vật của đời anh.
Cậu trai đó, là một thợ săn ma nổi tiếng thế giới - Komoto Sho.
Còn hài cốt nằm im lìm trong tay anh, là một tiểu thuyết gia kinh dị đình đám của Nhật Bản,
Cũng là Oozora Ako.
———oOo———
[1] Au (会う): Gặp lại, tớ không biết địa danh "Au" có thật không, tớ chỉ đặt tên địa phương nọ theo nghĩa "Gặp lại" kia thôi.
[2]: Tên đúng của Anko là Oozora Ako, "Anko" là tên bạn bè thường gọi cô bé.
[3]: Chú của Ako đã nói cho Ako biết việc mình sẽ đi Ấn Độ, và rồi chú qua đời trong chính chuyến đi Ấn Độ đó. Chi tiết hơn tại tập "The Wolf's Gaze."
Dec 21, 2021 at 2:12 AM
