Actions

Work Header

Trò chơi Ma Sói

Summary:

[GRIAN]
Bản tường thuật của... Scott S. Major, về một chuyến đi cắm trại tại miền bắc nước Anh cùng bạn bè. Tường thuật gốc được ghi vào ba năm trước, 15 tháng 9, 2019. Tường thuật bắt đầu.

Notes:

Chapter 1: Tường thuật:

Chapter Text

[Cạch]

[GRIAN]
Bản tường thuật của... Scott S. Major, về một chuyến đi cắm trại tại miền bắc nước Anh cùng bạn bè. Tường thuật gốc được ghi vào ba năm trước, 15 tháng 9, 2019. Tường thuật bắt đầu.

[GRIAN (TƯỜNG TRÌNH)]
Đáng lẽ nó chỉ là một chuyến cắm trại bình thường thôi. Thực sự là vậy.

Tính đến giờ thì chuyện đã xảy ra một tháng rồi. Ba người bạn tôi- Joel, Jimmy và Lizzie- và tôi đều được nghỉ một tuần vào khoảng thời gian trùng nhau, nên chúng tôi nghĩ đây là thời điểm tuyệt vời để đi một chuyến lên phía bắc. Chúng tôi đã lên kế hoạch một thời gian rồi. Đi một chuyến, dựng trại, ở lại khoảng ba ngày rồi quay về. Hoà mình với thiên nhiên hay... gì đó.

Mọi chuyện ban đầu vẫn bình thường. Chúng tôi tập trung, lái xe thẳng hướng bắc cho đến khi đến dãy Pennines. Chúng tôi tìm được đoạn đường mòn mình muốn, đỗ xe lại, rồi leo bộ khoảng vài tiếng lên núi. Tâm trạng ai cũng tốt hết. Joel và Lizzie mang theo chú cún nhà họ, Geraldine, thứ đáng yêu nhất trên đời, và thời tiết cũng khá tốt nữa. Tôi nhớ thứ duy nhất tôi để ý là không nghe thấy tiếng động vật hoang nhỏ, không có tiếng chim hót hay gì cả.

Tìm được chỗ dựng trại khó hơn chúng tôi tưởng. Phần lớn đường đi lên tương đối dốc, và chúng tôi muốn chỗ nào đó thoáng thoáng một chút. Khu vực xung quanh khá rậm rạp và chúng tôi không muốn gây một vụ cháy rừng nào. Nhưng rồi chúng tôi cũng tìm được một chỗ mà đường đi phẳng dần vào một chỗ trống- chỗ hoàn hảo để dựng lều.

Lúc đó đã khá muộn rồi, nên chúng tôi bắt đầu nhóm lửa nấu thức ăn lúc trời bắt đầu tối, và rồi-

Đó là lúc chúng tôi nghe thấy những tiếng hú đầu tiên.

Tôi không biết mấy người có biết không, nhưng ở Anh không có sói. Chúng đã tuyệt chủng hàng thế kỉ rồi. Sau khi mọi chuyện xảy ra, tôi đã... tìm hiểu khá nhiều. Thứ chúng tôi nghe được, nó không phải sói. Nhưng nó khá gần.

Chúng tôi đều... hơi sợ một chút, tôi nghĩ nói vậy không sao. Ai cũng sẽ vậy thôi. Jimmy gợi ý đi xuống lại xe, nhưng dĩ nhiên là không có chuyện đó. Sẽ phải leo đường núi giữa trời tối thui. Ít nhất ở đó chúng tôi có chỗ trú, và lửa.

Không ai ngủ được nhiều đêm hôm đó. Chúng tôi có hai lều- Joel và Lizzie một cái, đương nhiên, họ là vợ chồng mà, còn Jimmy với tôi cái còn lại. Tôi đã thấy... ờm, Jimmy và tôi, ít nhất là, chúng tôi tưởng mình đã thấy... thứ gì đó đi lại trong rừng, nhưng khi chúng tôi soi đèn pin vào chỗ đó, chúng tôi không thấy được gì cả. Có lẽ đầu óc và nỗi sợ đang trêu đùa chúng tôi, nhưng... tôi nghi ngờ điều đó.

Và, nghe này. Tôi biết, đương nhiên, trong rừng có động vật. Tôi không có ngu. Nhưng đây là thứ gì... lớn. Và đói bụng. Tôi không thấy nó, nhưng tôi biết. Lizzie sau đó cũng kể với tôi rằng hôm đấy Geraldine cũng bồn chồn không yên. Nó không chịu ngồi một chỗ, cứ đi đi lại lại trong lều và gầm gừ.

Tôi rồi cũng ngủ được một chút, ít nhất là vài tiếng. Có vài giấc mơ rất lạ, không bất ngờ lắm khi xét tình huống lúc đó. Tôi không nhớ nhiều về chúng lắm. Chỉ có chạy, và rất... đỏ.

Nhưng khi tôi tỉnh dậy, có gì đó không đúng.

Tôi thấy... ốm, và quá ấm, như kiểu đang bị sốt ấy, và cả thế giới trông đỏ lòm. Như tôi thấy trong mơ. Và-

Tôi thức dậy trước Jimmy, phải. Cậu ấy vẫn còn ngủ. Và lúc tôi nhìn cậu ấy, tôi có cái suy nghĩ này, kiểu: mình có thể giết cậu ta. Với một cái gối, tôi nghĩ thế. Ý tôi là, cậu ấy không khỏe đến vậy đâu. Và tôi không- tôi mất một lúc mới nhận ra tay mình đã đang cầm gối lên rồi.

Tôi không biết tại sao chuyện đó xảy ra. Tôi không muốn làm hại cậu ấy! Ngay lúc tôi nhận ra thứ tôi đang nghĩ đến, tôi ném cái gối sang bên kia lều và tôi phải ngồi lên tay mình để chúng thôi run rẩy. Cậu ấy thức dậy, và tôi đoán trông tôi phải tệ lắm, vì cậu ấy làm vẻ mặt lo lắng rồi bảo tôi nằm xuống đi.

Nói thật thì, đến lúc đấy, tôi chỉ muốn biến khỏi cái ngọn núi chết tiệt ấy thôi. Tôi biết có gì đó không ổn. Nhưng khi tôi vừa nói mình không sao và chỉ muốn đi về càng sớm càng tốt, có tiếng sấm.

Tôi vẫn còn nghĩ về cơn bão ấy. Tôi không biết liệu có phải chỉ là xui xẻo không. Nhưng tôi biết nếu nó không bắt đầu ngay lúc đó, chúng tôi đã đi khỏi từ ngày thứ hai, và...

Giờ nó đâu còn quan trọng nữa.

Mưa bắt đầu rơi rất nhanh. Một lúc đã nặng hạt rồi. May là mấy cái lều đều chống nước khá tốt, nhưng chúng tôi vẫn mắc kẹt cho đến khi mưa tạnh và đường bắt đầu khô. Chúng tôi còn không có điện thoại vệ tinh hay gì để cầu cứu, khá là ngu ngốc, nhưng dự báo thời tiết nói hôm đó sẽ tạnh ráo.

Chúng tôi dành gần như cả ngày hôm ấy trong lều. Tôi cứ cảm thấy ngày một tệ hơn. Người tôi run lẩy bẩy và tim tôi đập quá mạnh và quá nhanh. Jimmy đã lo đến nỗi bảo nên đưa tôi đi viện, nhưng đâu phải là chúng tôi đi đâu được khi chưa tạnh mưa.

Và tầm nhìn của tôi ngày càng đỏ hơn. Tôi chỉ muốn- anh biết lúc bị ốm, mặc dù anh không ốm đến mức đấy, mọi thứ anh muốn là làm mình không ốm nữa ấy? Tôi thấy như vậy. Thấy như mình đang sắp chết, và tôi biết chính xác mình phải làm gì để thấy đỡ hơn, và tôi muốn làm thế để thôi cảm thấy sắp chết nữa. Ngoại trừ việc tôi không muốn làm, bởi vì điều tôi phải làm là giết một người bạn của mình.

Tôi không biết sao tôi lại biết mình phải làm gì. Tôi cứ biết thôi. Nhưng nó bắt đầu với cái gối rồi ngày càng tệ hơn. Buổi trưa Lizzie sang thăm xem bọn tôi thế nào rồi và tôi đã nghĩ sẽ lao ra đẩy cô ấy khỏi lều và đập đầu cô ấy vào đá.

Tôi không làm vậy. Đương nhiên rồi. Tôi sẽ không bao giờ- và nói nhỏ thôi nhé, tôi không chắc liệu mình có thể đánh thắng Lizzie không. Cô ấy rất đáng sợ nếu giận lên. Nhưng tôi cứ nghĩ về chuyện đó. Rồi cả ngày cứ như thế. Tệ cực kì.

Một lúc nào đó buổi chiều chuyện trở thành tệ nhất. Tôi còn không thực sự biết đã có chuyện gì. Tôi nhắm mắt lại, và rồi lại mở ra, và tôi đang nằm dưới đất với tay Jimmy trên vai tôi. Mặt cậu ta có một vết bầm tím. Cậu ta bảo mắt tôi trông đỏ lừ, trong một khoảnh khắc.

Đó là lúc tôi biết mình cần phải đi khỏi lều. Tôi không tin được bản thân sẽ không làm hại ai nữa. Tôi đã thuyết phục Jimmy không kể Lizzie với Joel biết- ựa, tôi hối hận chuyện đó. Ý tôi là, tôi nghĩ lúc đấy như vậy là đúng. Chúng tôi chẳng biết chuyện gì cả. Nhưng nếu lúc đó tôi nói với họ, biết đâu họ sẽ không... thiếu phòng bị đến vậy.

Ngoài trời mưa như trút nước. Người tôi ướt nhẹp trước khi đến được bìa rừng. Nhưng ròi tôi ngồi ở đó và nói với bản thân sẽ không đi đâu cho đến khi tôi cảm thây như chính mình lần nữa. Nếu chuyện đó không xảy ra... thì chuyện đó sẽ không xảy ra. Nhưng tôi sẽ không giết bạn mình.

Tôi tưởng mình sẽ chết ở ngoài đó.

Nhưng rồi, cuối cùng, mặt trời lặn, và đột nhiên tôi cứ- ổn. Như kiểu tôi có thể thở lại, và mọi thứ đỏ đã biến mất, và tay tôi đã ngừng run. Tôi thấy kiệt sức nữa, như thể không còn chút năng lượng nào cả, nhưng tôi quá nhẹ nhõm khi được suy nghĩ bình thường để mà để tâm đến.

Lúc đó mưa cũng đã bắt đâu tạnh. Tôi đứng dậy- suýt nữa ngã dập mặt- và tìm đường quay lại cái lều của tôi với Jimmy để cho cậu ấy biết tôi đã thấy khá hơn và có vẻ chúng tôi có thể trở về vào sáng mai.

Cậu ấy ôm tôi ngay lúc tôi chui đầu vào lều- ngu ngốc một cách tuyệt vời, lúc đó người tôi ướt nhẹp mà. Bảo rằng cậu ấy chỉ mừng vì tôi lại trông như bản thân rồi, thật là tử tế. Nhưng chúng tôi chẳng có mấy thời gian để lấy lại sức trước khi mọi thứ hỗn loạn

Lizzie hét lên. Geraldine bắt đầu sủa. Và đàn sói- hay cái thứ gì đang ở trong rừng- bắt đầu hú lên.

Tôi nghĩ Jimmy và tôi đều nhận ra cùng lúc đó việc tôi thấy đỡ hơn có nghĩa là gì.

Lizzie sau đó kể tôi rằng Geraldine đã cứu được tình huống đó. Cô ấy đang không chú ý, khi chuyện xảy ra, và Joel cầm con dao. Geraldine lao vào giữa họ, cắn Joel thật mạnh vào tay- chắc hẳn nó biết đó không thực sự là anh ấy. Nhưng nó đã câu cho Lizzie đủ thời gian để nhận ra có chuyện rất không ổn đang xảy ra và chạy khỏi lều trước khi anh ấy kịp gỡ nó ra.

Jimmy và tôi gặp cô ấy ở giữa trại. Chúng tôi không thực sự nói gì về phải làm gì, hay bất kì thứ gì cả. Không có thời gian. Chúng tôi chỉ... bắt đầu chạy thôi.

Trời rất tối, ngày một tối hơn, trên đường toàn là bùn. Chúng tôi được chạy trước một đoạn nhờ có Geraldine, nhưng tôi lúc đó hoàn toàn kiệt quệ do cái bệnh quái quỷ trước đó, và Lizzie thì đang bị tăng thông khí và chảy máu và chúng tôi không có thời gian giúp cô ấy bình tĩnh lại khi... khi Joel và lũ sói bám sau lưng chúng tôi.

Tôi có ngoái lại nhìn, một vài lần. Tôi phải nhìn cứ, mọi ngưòi hiểu không? Tôi thấy chúng, giữa những tán cây. Lũ sói. Chúng không thể là sói được, nhưng chúng ở đó. Và Joel ở đó. Anh ấy không-

Anh biết không, nếu tôi trông như vậy lúc tôi phát bệnh, tôi hiểu tại sao Jimmy lại lo lắng đến thế. Bộ răng... ựa.

Tôi vẫn còn gặp ác mộng về vụ đó. Lao đầu chạy xuống núi, trời tối đen và ướt nhẹp, lũ sói sau lưng chúng tôi. Thật lòng thì, đúng là kì diệu không ai trong chúng tôi ngã gãy cổ. Jimmy trượt chân khỏi một mỏm đá một lần, suýt chút nữa thì lao thẳng xuống vách núi, và cậu ấy sẽ chết nếu Lizzie không giữ được, không nghi ngờ gì cả.

Cảm giác như chúng tôi đã chạy mãi chạy mãi. Chỉ mất hai tiếng để từ chân núi đi lên đỉnh lúc chúng tôi mới đến... tôi không biết mất bao lâu để đi xuống, nhưng chắc chắn lâu hơn hai tiếng. Có thể là mấy ngày liền. Cảm giác như mấy ngày liền. Chỉ chạy thục mạng, và cố để không ai bị bỏ lại phía sau, và Joel la hét sau lưng chúng tôi, và tiếng hú. Khó mà phân biệt anh ta khỏi tiếng hú sau một thời gian.

Tôi không biết chúng tôi thoát được kiểu gì. Nhưng chúng tôi đã làm được. Lúc chiếc xe tiến vào tầm mắt, tôi suýt nữa thì gục xuống. Jimmy lúc đó đang phải chạy với cổ chân bị trật khớp. Lizzie gần như phải nhét chúng tôi vào trong xe. Bọn tôi có một giây phút khủng khiếp khi nhận ra có thể đã để chìa khóa ở chỗ Joel, nhưng chúng ở trong ví Lizzie, lạy chúa.

Tôi không- chúng tôi không muốn bỏ lại anh ta ở đó. Kể cả khi vào được xe, và Lizzie đã cầm chắc vô lăng, chúng tôi không... anh ta là bạn chúng tôi. Từng là. Anh ta là chồng Lizzie đấy.

Ý tôi là, anh ta định giết chúng tôi, nhưng tôi chẳng biết liệu nó có làm chuyện này tốt lên tí nào không.

Họ không tìm được anh ta. Chúng tôi kể hết cho kiểm lâm, đương nhiên, tại trạm đầu tiên chúng tôi gặp. Cuộc tìm kiếm kéo dài suốt nhiều tuần, nhưng họ không tìm được Joel, còn sống hay- khác. Họ nói trại của chúng tôi bị xé nát. Trông như sói làm.

Còn một chuyện lạ nữa, sau đó cơ. Họ đưa chúng tôi đi viện từ trạm kiểm lâm- cổ chân Jimmy cần điều trị, và Lizzie bị thương và bị sốc, và họ không vui vẻ gì lắm về việc tôi ở ngoài mưa hàng tiếng đồng hồ. Nhưng Lizzie-

Khi... Joel tấn công cô ấy, cô ấy miêu tả nó là anh ta cầm dao chém cô từ đằng sau, và Geraldine cản đường, nên cô ấy chỉ bị một vết nông thôi. Nhưng ở bệnh viện, khi họ rửa vết thương, trông không giống vết chém chút nào cả.

Trông như vết cào vậy.

[Cạch]





[Cạch]

[GRIAN]Đây... đúng là một bất ngờ. Scott chưa từng kể tôi nghe gần hết vụ việc này- ồ, ờm, vì lời ích của bản ghi, Scott là bạn tôi, và tôi quen Jimmy và- thì, tôi từng biết Joel nữa. Tôi gọi hỏi Scott về chuyện này thì anh ấy không muốn nói nhiều về nó lắm, nhưng, ờm- anh ấy không muốn nói nhiều về chuyện này, nhưng anh ấy vẫn đứng với mọi điều đã nói ở đây.

Joel đã mất tích vào ba năm trước, và những người trong chuyến đi đó là những người cuối cũng thấy anh ấy còn sống, ít nhất là được báo cáo đến giờ. Jimmy đã chứng thực câu chuyện của Scott khi tôi gọi điện, dù cậu ấy không có gì để thêm vào và không thể xác nhận vài chi tiết- cụ thể là cậu ấy không thể nói gì về căn bệnh Scott miêu tả. Tôi không thể liên lạc với Lizzie, mặc dù Scott đảm bảo là cô ấy vẫn ổn.

Tôi chẳng biết nên nghĩ gì nữa. Scott không phải kẻ nói dối, và dù Timmy có đôi lúc hơi chậm, tôi không nghĩ cậu ấy có thể nhầm lẫn gì khi bạn mình mất tích được. Và anh ấy đúng về lũ sói. Lần cuối người ta thấy sói ở bất cứ đâu trên đảo Đại Anh là vào những năm một nghìn tám trăm, ở Scotland.

Tôi không biết nữa.

Nếu Joel ở đâu đó ngoài kia, tôi mong anh ấy không sao.

[Cạch]